Saturday, January 31, 2015

Mộ vua Ả Rập so với Hồ Chí Minh

Nấm mộ đơn giản của Vua Abdullah

Ngày 22 January 2015 Vua Abdullah bin Abdul Aziz của nước Ả Rập Saudi Arabia từ trần thọ 90 tuổi. Ai cũng biết Saudi Arabia là quốc gia giầu có nhất vì nắm đến 25% trữ lượng dầu hỏa của thế giới.


Chết là hết và chính quyền Saudi Arabia rất thực tế khi an táng thi thể Vua Abdullah bin Abdul Aziz trong một nấm mộ vô cùng đơn giản tại thủ đô Riyadh hôm 23/1/2015.

Lăng mộ Hồ Chí Minh

Internet đã đăng tin Hồ Chí Minh tức Nguyễn Ái Quốc bị chết trẻ. Kẻ đội lốt là Thiếu Tá Trung Cộng  Hồ Tập Chương. Vì không phải là người Việt nên HCM giả mạo điều khiển tập đoàn Việt Cộng thẳng tay giết cả triệu người Việt Nam, chỉ thị TT Nguyễn Văn Đồng dâng bán Hoàng Sa và Trường Sa cho Tàu Cộng để có tiền mua vũ khí đạn dược cưỡng chiếm VNCH ngày 30/4/1975.
Khi tên HCM giả mạo này chết, bọn Việt Cộng bán nước xây một lăng mộ vĩ đại như một bảo tàng viện để trưng bày cái xác chết tẩm đầy chất hóa học cho khỏi thối rửa.






Monday, January 19, 2015

Người Tàu

Người Tàu
 Biết địch biết ta trăm trận trăm thắng
Trên thế giới không có nước nào có lịch sử lâu đời như Trung Quốc, không có nước nào có một nền văn hóa không đứt đoạn như Trung Quốc, mà cái văn hóa đó lại đã từng đạt đến một nền văn minh cao độ. Người Hy-Lạp thời nay với người Hy-Lạp ngày xưa chẳng liên quan gì với nhau. Người Ai-Cập cũng vậy.
Nhưng người Tàu, Trung Quốc, hôm nay thì đúng là hậu duệ của người Trung Quốc cổ đại. Tại sao một nước khổng lồ như vậy, một dân tộc to lớn như vậy ngày nay lại ra nông nỗi xấu xa ấy? Chẳng những bị người nước ngoài ức hiếp mà còn bị ngay dân mình ức hiếp. Nào là vua bạo ngược, quan bạo ngược, mà cả dân (quần chúng) cũng bạo ngược.
Thế kỷ thứ XIX, quần đảo Nam Dương – thời nay tức là Đông Nam Á, còn là thuộc địa của Anh và Hà Lan, có một chuyên viên Anh đóng ở Malaysia nói rằng: “Làm người Trung Quốc ở thế kỷ thứ XIX là một tai họa”. Bởi vì ông này đã thấy cộng đồng người Hoa sống ở quần đảo Nam Dương giống một lũ lợn, vô tri vô thức, tự sinh tự diệt, tùy thời còn có thể bị sát hại hàng loạt.
Thế mà tôi thấy người Hoa ở thế kỷ XX so với người Hoa ở thế kỷ XIX tai họa của họ còn lớn hơn. Điều làm chúng ta đau khổ nhất là bao mong đợi của người Hoa từ một trăm năm nay cơ hồ như đã bị tiêu tan toàn bộ. Cứ mỗi lần có một mong chờ trở lại, hứa hẹn nước nhà một tương lai sáng sủa hơn, thì kết quả lại càng làm cho chúng ta thất vọng và tình hình lại càng trở nên tệ hại hơn.
Một mong chờ khác lại đến, để rồi lại đem về những ảo vọng, thất vọng, những tồi tệ liên miên vô tận. Dân tộc cố nhiên là trường tồn, sinh mệnh của cá nhân là hữu hạn. Một đời người có được bao ước vọng lớn? Có được bao lý tưởng lớn, chịu được mấy lần tan vỡ? Con đường trước mặt sáng sủa thế nào? Hay lại đen tối? Thật khó nói cho hết!
Bốn năm trước, lúc tôi diễn giảng tại New York, đến đoạn “chối tai”, có một người đứng dậy nói: “Ông từ Đài Loan đến, ông phải nói cho chúng tôi nghe về những hy vọng, phải cổ võ nhân tâm. Sao lại đi đả kích chúng tôi?” Con người đương nhiên cần được khích lệ, vấn đề là khích lệ rồi sau đó làm gì nữa? Tôi từ nhỏ cũng từng được khích lệ rồi. 
Lúc 5, 6 tuổi, tôi được người lớn nói với tôi: “Tiền đồ của Trung Quốc nằm trong tay thế hệ các cháu đấy!” Tôi cho rằng trách nhiệm của tôi lớn quá, chắc không thể nào đảm đương nỗi. Sau đó tôi lại nói với con tôi: “Tiền đồ của Trung Quốc nằm trong tay thế hệ các con đấy!” Bây giờ con tôi lại nói với cháu tôi: “Tiền đồ Trung Quốc nằm trong tay thế hệ các con đấy!”
Một đời, rồi một đời, biết bao nhiêu lần một đời? Đến đời nào thì mới thật khá lên được? Tại Trung Quốc đại lục rộng lớn, sau thời Phản hữu (Phong trào chống phe hữu năm 1958), tiếp theo lại là “Đại Cách Mạng Văn Hóa” long trời lở đất. Từ ngày loài người có lịch sử đến nay chưa bao giờ thấy được một tai họa do con người làm ra to lớn đến như vậy. 
Chẳng nói đến tổn thất sinh mạng, cái tổn thương lớn lao nhất là sự chà đạp nhân tính, dầy xéo lên phẩm hạnh cao quý. Con người nếu rời bỏ nhân tính và những đức hạnh cao quý thì sánh với cầm thú. Bây giờ người ta nói nhiều về Hương Cảng (Hồng-Kông). Bất cứ nước nào, nếu có đất đai bị nước ngoài chiếm cứ đều cảm thấy tủi nhục. Chờ cho đến lúc lấy được về chẳng khác nào lòng mẹ bị mất con.
Ai cũng nhớ chuyện nước Pháp lúc phải cắt hai tỉnh Alsace và Lorraine giao cho Đức đã đau khổ như thế nào, lúc lấy lại được về đã sung sướng ra sao. Nhưng Hương Cảng của chúng ta chỉ cần nghe đến việc trả về tổ quốc là lập tức hồn bay phách lạc. Chuyện gì mà lạ thế? Còn nói về Đài Loan, hiện nay nhiều thanh niên người tỉnh này hoặc người nơi khác ở đây đều chủ trương “Đài Loan độc lập”.
Tôi nhớ lại 30 năm trước đây, lúc Nhật Bản trả lại Đài Loan cho Trung Quốc (1945), mọi người sung sướng như si cuồng chẳng khác nào đứa con lạc mẹ lại tìm được đường về nhà. Cái gì đã xảy ra sau 30 năm đó để cho đứa con kia lại muốn bỏ nhà ra đi?
Ở nước ngoài, có lúc tôi dừng lại trong công viên, nhìn trẻ con ngoại quốc, thấy sao chúng sung sướng thế. Trong lòng tôi lúc ấy tự nhiên cảm thấy thèm thuồng quá. Chúng không phải mang gánh nặng, con đường chúng đi bằng phẳng, rộng rãi quá, tâm lý khỏe mạnh, sung mãn, sảng khoái. Con trẻ Đài Loan chúng ta đến trường học, đeo kính cận, mặt khó đăm đăm vì phải đối phó với áp lực bài vở. Mẹ ngất ngã xuống đất, con đến đỡ mẹ dậy, mẹ kêu rống lên: “Mẹ có chết cũng chẳng sao, việc gì đến con! Con đi học bài đi! Đi học bài đi.”
Vợ tôi lúc dạy học ở Đài Loan, thỉnh thoảng cứ đề cập đến đạo đức làm người, tức thì sinh viên nhao nhao phản đối: “Chúng tôi không cần học làm người, chỉ cần học để ứng phó với việc thi cử”. Lại nhìn về trẻ con ở Trung Quốc lục địa, từ nhỏ đã phải học đánh đấu nhau, lừa dối bịp bợm nhau, lại luyện tập cách lừa bạn, phản đồng chí, lại phải học cách bốc phét, bịa đặt. Một nền giáo dục đáng sợ thay! Một thế hệ nữa những đứa trẻ này lớn lên sẽ như thế nào? Người ta thường nói: “Mình nắm tương lai mình trong tay mình”. Lúc đã luống tuổi, tôi thấy câu này không ổn; sự thực, có lẽ chỉ nắm được một nửa trong tay mình, còn một nửa lại ở trong tay của kẻ khác.
Kiếp người trên đời này giống như một cục sỏi trong một máy nhào xi-măng, sau khi bị nhào trộn, thân chẳng tự chủ được. Điều ấy khiến tôi cảm thấy đó không phải là một vấn đề của riêng một cá nhân nào, nhưng là một vấn đề xã hội, văn hóa. Lúc chết, Chúa Giê-Su (Jesus) bảo: “Hãy tha thứ cho họ, họ đã làm những điều mà họ không hề hiểu”. Lúc trẻ, đọc câu này tôi cho rằng nó chỉ là một câu tầm thường. Lớn lên rồi lại vẫn thấy nó không có gì ghê gớm cả, nhưng đến cái tuổi này rồi tôi mới phát hiện rằng nó rất thâm thúy, thật đau lòng thay! Có khác nào người Trung Quốc sở dĩ trở thành xấu xí như ngày nay bởi chính vì họ không hề biết rằng mình xấu xí. Chúng ta có đủ tư cách làm chuyện đó và chúng ta có lý do tin rằng Trung Quốc có thể trở thành một nước rất tốt đẹp. Chúng ta không cần cứ phải muốn có một quốc gia hùng mạnh. Quốc gia không hùng mạnh thì có can hệ gì? Chỉ cần sao cho nhân dân hạnh phúc rồi thì đi tìm quốc gia hùng mạnh cũng chưa muộn.
Tôi nghĩ người Trung Quốc chúng ta có phẩm chất cao quý. Nhưng tại sao cả trăm năm rồi, cái phẩm chất ấy thủy chung vẫn không làm cho người Trung Quốc thoát khỏi khổ nạn? Nguyên do vì sao? Tôi muốn mạo muội đề xuất một câu trả lời có tính cách tổng hợp: Đó là vì văn hóa truyền thống Trung Quốc có một loại siêu vi trùng, truyền nhiễm, làm cho con cháu chúng ta từ đời này sang đời nọ không khỏi được bệnh.
Có người sẽ bảo: “Tự mình không xứng đáng, lại đi trách tổ tiên!” Xét cho kỹ câu nói này có một sơ hở lớn. Trong vở kịch nổi tiếng “Quần ma” (Những con ma) của Ibsen (Íp-sen) có kể chuyện hai vợ chồng mắc bệnh giang mai sinh ra một đứa con cũng bị bệnh di truyền. Mỗi lần phát bệnh nó lại phải uống thuốc. Có lần tức quá nó kêu lên: “Con không uống thuốc này đâu! Con thà chết đi thôi! Bố mẹ đã cho con cái thân thể như thế này à?” Trường hợp này thì nên trách đứa bé hay trách bố mẹ nó? Chúng ta không phải trách bố mẹ, cũng không phải trách tổ tiên chúng ta, nhưng nhất quyết phải trách cái thứ văn hóa họ đã truyền lại cho chúng ta.
Một nước rộng ngần đó, một dân tộc lớn ngần đó, chiếm đến một phần tư dân số toàn cầu, lại là một vùng cát chảy của sự đói nghèo, ngu muội, đấu tố, tắm máu mà không tự thoát được. Tôi nhìn cách cư xử giữa con người với nhau ở những nước khác mà lại càng thèm. Cái văn hóa truyền thống kiểu nào để sinh ra hiện tượng này? Nó đã khiến cho người Trung Quốc chúng ta mang sẵn trong mình nhiều đặc tính rất đáng sợ!
Một trong những đặc tính rõ nhất là dơ bẩn, hỗn loạn, ồn ào. Đài Loan đã từng có một dạo phải chống bẩn và chống hỗn loạn, nhưng chỉ được mấy ngày. Cái bếp của chúng ta vừa bẩn vừa lộn xộn. Nhà cửa chúng ta cũng vậy. Có nhiều nơi hễ người Trung Quốc đến ở là những người khác phải dọn đi.
Tôi có một cô bạn trẻ tốt nghiệp đại học chính trị. Cô này lấy một người Pháp rồi sang Pa-Ri sinh sống. Rất nhiều bạn bè đi du lịch Âu châu đều ghé nhà cô trú chân. Cô ta bảo với tôi: “Trong tòa nhà tôi ở, người Pháp đều dọn đi cả, bây giờ toàn người Á đông nhảy vào!” (Người Á đông có khi chỉ người châu Á nói chung, có khi lại chỉ người Trung Quốc). 
Tôi nghe nói vậy rất buồn, nhưng khi đi xem xét tận mắt mới thấy là chỗ nào cũng đầy giấy kem, vỏ hộp, giầy dép bừa bãi, trẻ con chạy lung tung, vẽ bậy lên tường, không khí trong khu bốc lên một mùi ẩm mốc. Tôi hỏi: “Các người không thể tổ chức quét dọn được hay sao?” Cô ta đáp: “Làm sao nỗi!” Không những người nước ngoài thấy chúng ta là bẩn, loạn, mà qua những điều họ nhắc nhở chúng ta cũng tự thấy mình là bẩn, loạn.
Còn như nói đến ồn ào, cái mồm người Trung Quốc thì to không ai bì kịp, và trong lĩnh vực này người Quảng Đông phải chiếm giải quán quân. Ở bên Mỹ có một câu chuyện tiếu lâm như sau: Có hai người Quảng Đông lặng lẽ nói chuyện với nhau, người Mỹ lại tưởng họ đánh nhau, bèn gọi điện báo cảnh sát. Khi cảnh sát tới, hỏi họ đang làm gì, họ bảo: “Chúng tôi đang thì thầm với nhau”. Tại sao tiếng nói người Trung Quốc lại to? Bởi tâm không yên ổn. Cứ tưởng lên cao giọng, to tiếng là lý lẽ mình mạnh. Cho nên lúc nào cũng chỉ cốt nói to, lên giọng, mong lý lẽ đến với mình. Nếu không, tại sao họ cứ phải gân cổ lên như thế? Tôi nghĩ những điểm này cũng đủ để làm cho hình ảnh của người Trung Quốc bị tàn phá và làm cho nội tâm mình không yên ổn. 
Vì ồn ào, dơ bẩn, hỗn loạn dĩ nhiên có thể ảnh hưởng tới nội tâm, cũng như sáng sủa, sạch sẽ với lộn xộn, dơ bẩn là hai thế giới hoàn toàn khác xa nhau.
Còn về việc xâu xé nhau thì mọi người đều cho đó là một đặc tính nổi bật của người Trung Quốc. Một người Nhật đơn độc trông chẳng khác nào một con lợn, nhưng ba người Nhật hợp lại thành một con rồng. Tinh thần đoàn kết của người Nhật làm cho họ trở thành vô địch. Bởi vậy trong lĩnh vực quân sự cũng như thương mại người Trung Quốc không thể nào qua mặt được người Nhật. Ngay tại Đài Loan, ba người Nhật cùng buôn bán thì lần này phiên anh, lần sau đến lượt tôi. Người Trung Quốc mà buôn bán thì tính cách xấu xa tức thì lộ ra bên ngoài theo kiểu: Nếu anh bán 50 tôi sẽ bán 40. Anh bán30 tôi chỉ bán 20. Cho nên, có thể nói, mỗi người Trung Quốc đều là một con rồng, nói năng vanh vách, cứ như là ở bên trên thì chỉ cần thổi một cái là tắt được mặt trời, ở dưới thì tài trị quốc bình thiên hạ có dư.
Người Trung Quốc ở một vị trí đơn độc như trong phòng nghiên cứu, trong trường thi – nơi không cần quan hệ với người khác – thì lại có thể phát triển tốt. Nhưng nếu ba người Trung Quốc họp lại với nhau, ba con rồng này lại biến thành một con heo, một con giòi, hoặc thậm chí không bằng cả một con giòi nữa. Bởi vì người Trung Quốc có biệt tài đấu đá lẫn nhau.
Chỗ nào có người Trung Quốc là có đấu đá, người Trung Quốc vĩnh viễn không đoàn kết được, tựa hồ trên thân thể họ có những tế bào thiếu đoàn kết. Vì vậy khi người nước ngoài phê phán người Trung Quốc không biết đoàn kết thì tôi chỉ xin thưa: “Anh có biết người Trung Quốc vì sao không đoàn kết không? Vì Thượng đế muốn thế. Bởi vì nếu một tỷ người Hoa đoàn kết lại, vạn người một lòng, anh có chịu nổi không? Chính ra Thượng Đế thương các anh nên mới dạy cho người Hoa mất đoàn kết!” Tôi tuy nói thế nhưng rất đau lòng. NgườiTrung Quốc không chỉ không đoàn kết, mà mỗi người lại còn có đầy đủ lý do để có thể viết một quyển sách nói tại sao họ lại không đoàn kết. Cái điều này thấy rõ nhất tại nước Mỹ với những hình mẫu ngay trước mắt.
Bất cứ một xã hội người Hoa nào ít nhất cũng phải có 365 phe phái tìm cách tiêu diệt lẫn nhau. Ở Trung Quốc có câu: “Một hòa thượng gánh nước uống, hai hòa thượng khiêng nước uống, ba hòa thượng không có nước uống”. Người đông thì dùng để làm gì? Người Trung Quốc trong thâm tâm căn bản chưa biết được tầm quan trọng của sự hợp tác. Nhưng nếu anh bảo họ chưa biết, họ lại có thể viết ngay cho anh xem một quyển sách nói tại sao cần phải đoàn kết.
Lần trước (năm 1981) tôi sang Mỹ ở tại nhà một người bạn làm giáo sư đại học – anh này nói chuyện thì đâu ra đấy; thiên văn, địa lý; nào là làm sao để cứu nước… – Ngày hôm sau tôi bảo: “Tôi phải đi đến đằng anh A một tý!” Vừa nghe đến tên anh A kia, anh bạn tôi trừng mắt giận dữ. Tôi lại bảo: “Anh đưa tôi đi một lát nhé!” Anh ta bảo: “Tôi không đưa, anh tự đi cũng được rồi!” Họ cùng dạy học tại Mỹ, lại cùng quê với nhau mà tại sao không thể cùng đội trời chung? Có thể nào nói như vậy là hợp lý được?
Bởi vậy việc người Hoa cắn xé nhau là một đặc trưng nghiêm trọng. Những người sống tại Mỹ đều thấy rõ điều này: đối xử với người Trung Quốc tệ hại nhất không phải là người nước ngoài, mà chính lại là người Trung Quốc với nhau. Bán rẻ người Trung Quốc, hăm dọa người Trung Quốc lại cũng không phải là người Mỹ mà là người Hoa.
Tại Ma-lai-xi-a có một chuyện thế này. Một ông bạn tôi làm nghề khai thác mỏ khoáng sản. Anh ta bỗng nhiên bị tố cáo một chuyện rất nghiêm trọng. Sau khi tìm hiểu mới biết rằng người tố cáo mình lại là một bạn thân của anh ta, một người cùng quê, cùng đến Ma-lai-xi-a tha phương cầu thực với nhau. Người bạn tôi chất vấn anh kia: “Tại sao anh lại đi làm cái việc đê tiện đó?” Người kia bảo: “Cùng đi xây dựng cơ đồ, bây giờ anh giàu có, tôi vẫn hai tay trắng. Tôi không tố cáo anh thì tố ai bây giờ?” Cho nên kẻ thù của người Trung Quốc lại là người Trung Quốc.
Không hiểu vì sao người ta lại so sánh người Trung Quốc với người Do Thái được? Tôi thường nghe nói “người Trung Quốc và người Do Thái giống nhau ở chỗ cần cù”. Điều này phải chia làm hai phần: Phần thứ nhất: Cái đức tính cần cù từ mấy nghìn năm nay cũng chẳng còn tồn tại nữa, nó đã bị thời kỳ “Tứ nhân bang” (bè lũ bốn tên) phá tan tại lục địa rồi.

Tuesday, December 30, 2014

Cộng Hòa Mỹ điên cuồng ủng hộ Do Thái

Adelson cho Cộng Hòa hằng trăm triệu đô 
Hà Xuân Thụ

Giới tài phiệt Do Thái luôn đổ tiền ra để mua chuộc các chính khách Cộng Hòa từ khi mới ra ứng cử.  Điển hình vào tháng Hai năm 2008 vợ chồng tỉ phú Adelson còn ủng hộ 10 triệu đô la cho ứng cử viên thất bại Gingrich.

Sau đó họ quay sang ủng hộ 20 triệu đô la cho Mitt Romney's super PAC.  Với tiền bạc đổ vào ủng hộ như suối đã làm Mit Romney tin chắc mình sẽ thắng cử, nên đã rất lúng túng khi không thèm soạn bài nói thất cử năm 2008.

Tường trình Wikipedia dưới đây cho thấy tỉ phú  Adelson và bà vợ Do Thái, Miriam, đã bỏ ra hàng trăm triệu đô la ủng hộ các chính khách đảng Cộng Hòa Mỹ. Nếu đắc cử họ tất nhiên phải luôn ủng hộ Do Thái.
  
Chúng ta đừng bao giờ quên Kissinger và Nixon đã phá hủy tan tành nước Việt Nam Cộng Hòa khi nhẫn tâm cắt đứt viện trợ Mỹ từ hàng tỉ đô la xuống còn số không. Vào đầu năm 1975 Kissinger đã đổi lộ trình di chuyển một tàu tiếp tế đạn dược thay vì tới Sài Gòn lại mang đến Do Thái.

Nước mt nhà tan hàng triu đng bào chết. Là nn nhân ca tên Do Thái khn nn, Kissinger, chúng ta phi sáng sut đng mù quáng mà mt đi nhng phán đoán công bình chính trc.

http://en.wikipedia.org/wiki/Sheldon_Adelson

Donations[edit]

In February 2012, Adelson told Forbes magazine that he is "against very wealthy ­people attempting to or influencing elections. But as long as it's doable I'm going to do it. Because I know that guys like Soros have been doing it for years, if not decades. And they stay below the radar by creating a network of corporations to funnel their money. I have my own philosophy and I'm not ashamed of it. I gave the money because there is no other legal way to do it. I don't want to go through ten different corporations to hide my name. I'm proud of what I do and I'm not looking to escape recognition."[32]

2004[edit]

In 2005, Adelson and his wife each contributed $250,000 to the second inauguration of George W. Bush.[43][44][45]

2008[edit]

Adelson was the principal financial backer of Freedom's Watch, a now-defunct political advocacy group founded to counter the influence of George Soros and Democratic-leaning lobby groups such as MoveOn.org. "Almost all" of the $30 million Freedom's Watch spent on the 2008 elections came from Adelson.[46]

2010[edit]

In 2010, Adelson donated $1 million to American Solutions for Winning the Future, a political action committee (PAC) supporting Republican former Speaker of the House Newt Gingrich.[47] In December 2011, during Gingrich's bid for the U.S. presidency, Adelson spoke favorably of controversial remarks Gingrich had made about Palestinians, saying "read the history of those who call themselves Palestinians, and you will hear why Gingrich said recently that the Palestinians are an invented people."[48]
U.S. Senate candidates he donated to:[49]
Congressional candidates:

2012[edit]

During the 2012 Republican Party presidential primaries, Adelson first supported Newt Gingrich and then the eventual nominee Mitt Romney.[50] Altogether he spent 92 million dollars supporting losing candidates during the 2012 United States presidential election cycle.[51] On January 7, 2012, Adelson bolstered Gingrich's then-faltering campaign with a $5-million donation to the pro-Gingrich super PAC Winning Our Future.[52] By the next day, the super PAC had reserved more than $3.4 million in advertising time in the South Carolina primary, which included production and distribution of a half-hour movie that portrayed Gingrich's political rival Mitt Romney as a "predatory corporate raider".[53] On January 23, Adelson's wife, Miriam, contributed an additional $5 million to the same organization with instructions to use it to advance a "pro-Newt message".[54][55] Adelson told Forbes that he was willing to donate as much as $100 million to Gingrich.[56]
He also donated $5 million to the right-leaning[57] super PAC Congressional Leadership Fund[58] and over $60,000 to the Republican National Committee.
In June 2012, Adelson donated $10 million to the pro-Romney PAC Restore Our Future.[59] In July, Adelson attended a Romney fundraiser held in Jerusalem.[60] Adelson joined Woody Johnson, John Rakolta, Paul Singer, and several dozen other contributors on the trip.[61] According to Bloomberg Businessweek, as of July Adelson already had given Republicans more than $30 million for the 2012 election cycle.[61]


 



Monday, December 29, 2014

2009 Adelson thua lỗ 28 tỉ nay có lại 37 tỉ đô

2009 Adelson thua lỗ 28 tỉ nay có lại 37 tỉ đô

Tỷ phú Sheldon Gary Adelson sinh ra trong một gia đình rất nghèo ở Boston ngày August 4, 1933. 


Năm 12 tuổi phải đi bán báo. Adelson không tốt nghiệp đại học nhưng cực kỳ nhậy bén. 

Năm 1979 ông thành lập hãng Computer Dealers Expo (COMDEX). đã tổ chức nhiều computer shows tại Las Vegas cho các hãng IBM, Apple, Microsoft. Thương vụ năm 1987 đã tới 250 triệu đô la. 

Năm 1988 ông mua Sands Casino ở Las Vegas, rồi Venetian Resort Hotel Casino and the Sands Expo and Convention Center và chủ các casino cực kỳ sang trọng ở Macao, Bethlehem và Singapore.
Sands in Las Vegas



 Vetenian Macau

 In Bethlehem


 Singapore


Cuối nhiệm kỳ của Tổng Thống Bush con là năm của khủng hoảng tài chánh, năm 2009 tỉ phú adelson thiệt hại cực kỳ nặng nề tài sản 30 tỉ chỉ còn trị giá 2 tỉ, đã  thua lỗ mất 28 tỉ, thế mà năm nay 2014 tài sản đã tăng mạnh trở lại đến 37 tỉ đô la.

http://en.wikipedia.org/wiki/Sheldon_Adelson

In 2007, Adelson's estimated wealth was $26.5 billion, making him the third-richest person in the United States according to Forbes.[81] and $26 billion for 2008.[82] In 2008, the share prices of the Las Vegas Sands Corp. plunged. And in November 2008, Las Vegas Sands Corp. announced that it might default on bonds that it had outstanding, signaling the potential bankruptcy of the concern.[83] Adelson lost $4 billion in 2008, more than any other American billionaire.[84][85] In 2009, his net worth had declined from approximately $30 billion to $2 billion, or 93%.[86] He told ABC News "So I lost $25 billion. I started out with zero...(there is) no such thing as fear, not to an entrepreneur. Concern, yes. Fear, no."[87] In the Forbes 2009 world billionaires list, Adelson's ranking dropped to #178 with a net worth of $3.4 billion,[88] but by 2011, after his business had recovered, he was ranked as the world's 16th-richest man with a net worth of $23.3 billion.[89] In 2013, Adelson earned a top ranking on Forbes' Annual 'Biggest Winner' List, his dramatic growth a result of the success of his casinos in Macau and Singapore, adding an estimated $15 billion to his net worth during the year.[90] In 2013, Adelson was worth $37.2 billion according to Forbes,[91] and as of May 2014, his net worth is $37 billion.[1]

Wednesday, December 24, 2014

ăn hạt củ đậu 3 ngộ độc 1 chết

ăn hạt củ đậu 3 ngộ độc 1 chết
Ngày 17/12/2014, nhóm 4 người ở Phú Thọ luộc hạt củ đậu ăn cùng nhau, trong đó có 1 người ăn nhiều hơn 3 người còn lại. Sau khi ăn vài giờ, tất cả đều có biểu hiện đau bụng, nôn, ỉa chảy. Triệu chứng tiêu hóa kéo dài đến hai ngày sau, tê tay chân và nhập bệnh viện huyện điều trị khoảng 12 giờ sau khi ăn.

Sau khi xuất hiện ngừng tuần hoàn, bệnh nhân được chuyển lên bệnh viện tỉnh Phú Thọ trong tình trạng hôn mê sâu, tụt huyết áp. Bệnh nhân được truyền natribicarbonat, lọc máu liên tục nhưng không đáp ứng, và tử vong ở ngày thứ 3 sau khi ăn.

BS Nguyễn Đàm Chính, trung tâm chống độc, bệnh viện Bạch Mai cho biết: Cây củ đậu có tên Pachyrrhizus erosus, thuộc họ đậu, được trồng ở nhiều nơi với mục đích lấy củ làm thực phẩm (98% là nước).

Mặc dù phần củ rất tốt nhưng trong hạt có chứa thành phần độc Rotenon không ăn được, dùng để sản xuất thuốc trừ sâu và chữa bệnh ngoài da (ghẻ, lở). Ngoài ra, chất độc này còn có thể có trong lá nhưng với hàm lượng thấp hơn.

Không có thuốc giải

Cơ chế gây độc của chất Rotenon trong hạt của đậu cho đến nay vẫn chưa thực sự được tìm hiểu rõ.  Nói về triệu chứng ngộ độc hạt củ đậu, bác sĩ Chính cho biết: ngày sau khi ăn thực phẩm có chứa chất độc này, bệnh nhân sẽ có biểu hiện ngộ độc ngay sau 5 phút.

Triệu chứng có thể tiến triển nhanh và nặng có thể tử vong trong thời gian từ 2-5 giờ. Nếu được kiểm soát tốt, triệu chứng nặng nề nhất có thể hết sau 4-7 giờ.

Hạt củ đậu là hạt cứng làm chậm hấp thu Rotenon do đó triệu chứng có thể biểu hiện muộn và kéo dài hơn quá 12 giờ. Nếu không kiểm soát tốt, tình trạng huyết áp tụt kéo dài có thể dẫn tới tử vong, bác sĩ Chính cảnh báo.

Biểu hiện ngộ độc hạt của đậu bao gồm: đau bụng, nôn, ỉa chảy, tăng tiết nước bọt, nhịp tim nhanh, huyết áp tăng sụt bất thường. Thậm chí, ngừng tuần hoàn trong cơ thể diễn ra rất nhanh, đồng tử giãn. Nếu ngộ độc chuyển hóa nặng tăng acid lactic, hôn mê tiến triển nhanh chóng.

Ngộ độc Rotenon trong hạt củ đậu không có thuốc giải độc đặc hiệu mà tổn thương của nó diễn biến rất nhanh nên xử trí tích cực, khẩn trương để cứu bệnh nhân, bác sĩ Chính khuyến cáo.

Friday, December 12, 2014

CIA tra tấn không tìm ra Bin Laden

CIA tra tấn không tìm ra Bin Laden
December 11, 2014
Hà Tường Cát
Ngay sau khi Osama bin Laden bị biệt kích SEAL hạ sát đầu tháng 5 năm 2011, dư luận đã chú ý muốn hiểu bằng cách nào tình báo Mỹ tìm ra nơi trùm khủng bố ẩn náu an toàn từ nhiều năm ở thành phố Abbotabad, Pakistan.
Bộ phim truyện ly kỳ hấp dẫn “Zero Dark Thirty” phát hành cuối năm 2012 mô tả sự phát hiện ra những manh mối là bắt đầu bằng việc thẩm cung các tù binh nghi can khủng bố.
Nhưng qua cuộc điều tra rất tường tận kéo dài hơn 5 năm của Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện, thì hầu hết những tình báo đưa tới việc tìm thấy bin Laden không phải là thu thập được qua việc thẩm cung tù binh.
Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện do bà Diane Feinstein, thượng nghị sĩ Dân Chủ-California, làm chủ tịch, vừa công bố hôm Thứ Hai, 8 Dec, một phúc trình tóm lược dày 525 trang của cuộc điều tra. Ðây là một phần bản báo cáo 6,000 trang với nhiều nội dung còn được bảo mật, rút ra từ việc phân tích nghiên cứu 6 triệu hồ sơ tài liệu của CIA.
Trong một bài viết trên CNN.com, tác giả Peter Bergen là phân tích gia về an ninh của CNN, nhìn nhận rằng phúc trình điều tra của Thượng Viện thuyết phục hơn với những chi tiết và bằng cớ đủ tin cậy.
Cuộc điều tra cho thấy CIA đã dùng những cách tra tấn tàn nhẫn quá mức cần thiết để khai thác tù binh khủng bố, biện pháp “thẩm vấn tăng cường” (enhanced interrogation) hay là biện pháp trấn nước, được chính quyền Tổng Thống Bush cho phép sau 9/11. Nhưng việc tra khảo tù nhân này hầu hết không đem lại kết quả về mặt thu thập tình báo. Tù nhân không chịu khai báo đúng sự thật, hoặc cung cấp những tin tức vô giá trị hay sai lạc dối trá.
Theo lời Thượng Nghị Sĩ John McCain, một phi công cựu tù binh bị giam giữ 6 năm ở Bắc Việt, thì “tra tấn ít khi có thể lấy được tin tức đáng tin cậy” và “ngay cả trong việc săn lùng bin Laden, tìm ra đầu mối khai thông quan trọng nhất là do từ các phương pháp thẩm cung quy ước.”
Cựu Phó Tổng Thống Dick Cheney đang bị nhiều cơ quan truyền thông phê phán vì là người từng bênh vực sự hữu hiệu của chương trình “enhanced interrogation”. Ngay sau khi bin Laden bị tiêu diệt năm 2011, ông xác nhận biện pháp trấn nước đã đem lại thành quả to lớn này. Nhiều tờ báo như Politico và Slate tố cáo lập luận ấy hoàn toàn dối trá, căn cứ theo những dữ kiện do phúc trình Thượng Viện đưa ra.
Bản phúc trình của Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện không phủ nhận vai trò và công trạng của CIA trong nỗ lực 10 năm truy tìm Osama bin Laden. Phúc trình chỉ khác nhau ở chỗ theo CIA việc tra khảo tù binh đã đưa đến những kết quả tốt, trong khi theo nhận định trong phúc trình thì biện pháp tra khảo tù nhân để khai thác tin tình báo hầu hết là vô hiệu quả.
Osama bin Laden đã trốn thoát khỏi căn cứ trong vùng núi Bora Bora miền Ðông Afghanistan mùa Ðông năm 2001 khi bị quân đội Mỹ bao vây. Sau đó người ta chỉ dự đoán là bin Laden ẩn náu trong vùng núi rừng hiểm trở trên lãnh thổ tự trị vô luật pháp của các bộ tộc thiểu số Pakistan. Trong 10 năm không ai biết tung tích của trùm khủng bố.
Ðầu mối quan trọng nhất để tìm ra tung tích trùm khủng bố là người giao liên của bin Laden, mang bí danh Abu Ahmad al-Kuwaiti. Bản phúc trình điều tra mô tả đầy đủ quá trình truy tìm này, với những diễn tiến ly kỳ như trong một tiểu thuyết trinh thám, chứ không phải đơn giản do kết quả tra tấn lấy cung tù nhân như CIA trình bày.
Một số tù nhân bị CIA thẩm vấn bằng biện pháp trấn nước đã cung cấp những tin tức dối trá, chối bỏ không biết al-Kuwaiti là ai, hoặc cố ý đánh lạc hướng bằng cách làm giảm nhẹ vai trò và liên hệ của al-Kuwaiti với bin Laden. 
Theo Ủy Ban Thượng Viện, sự phát hiện ra manh mối về al-Kuwaiti là do những nguồn tình báo khác, trong đó có cả tình báo nước ngoài . Tuy nhiên dư luận đã biết từ những năm đầu cuộc chiến tranh ở Afghanistan, các tù binh bị bắt đưa về trại Guantanamo ở Cuba nhưng sau đó CIA đã chuyển một số đến các trại tù bí mật ở nhiều nước Ðông Âu để giam giữ và thẩm vấn.
Khi phúc trình của Thượng Viện được công bố, nhiều quốc gia mà người ta nghi ngờ trước kia đã giam giữ tù binh khủng bố cho CIA có phản ứng mạnh mẽ nhằm bào chữa về sự hợp tác.
Cựu Tổng Thống Ba Lan Aleksander Kwasniewski lần đầu tiên xác nhận là nước ông đã có một trại tù bí mật của CIA.
Theo BBC, lên tiếng hôm Thứ Tư với truyền thông Ba Lan, ông cho biết đã áp lực Hoa Kỳ chấm dứt hành động tra tấn tàn bạo trong nhà tù từ 2003 và “Tổng Thống Bush nói: sự hợp tác này phải ngưng và quả thật đã được ngưng.”
Thủ Tướng Lithuania Algiirdas Butkevicius gọi điện thoại sang Mỹ để yêu cầu xác định CIA có tra tấn tù binh trên đất nước ông hay không. Một cuộc điều tra trước đây cho biết CIA lập một trại tù bí mật gần thủ đô Lithuania nhưng không có bằng chứng là có tù binh nào được đưa tới đây.
Ủy Ban Thượng Viện không đề cập đến cách mà cơ qua tình báo nước ngoài lấy được tin tức. Nhưng nhờ sự xác định của các nguồn tin này CIA mới biết chắc chắn Kuwaiti là người giao liên duy nhất tiếp cận với bin Laden và dự đoán đang sống chung với bin Laden tại đâu đó ở Pakistan.
Theo phúc trình của Thượng Viện, CIA đã biết al-Kuwaiti từ 2002 khi điện thoại với Khalid Sheikh Mohammed, chỉ huy trưởng vụ khủng bố 9/11 đã bị Signals Intelligence ghi âm. Lúc đó CIA chưa hiểu rõ vai trò của người giao liên này. 
Tháng 3 năm 2003, Mohammed bị bắt ở Rawalpindi, Pakistan. Tuy Moahmmed đã bị 183 lần trấn nước, nhưng khi được hỏi về người giao liên của bin Laden tên Abu Ahmad, thì luôn luôn làm ngơ như không biết và khai ra một tên khác. Mohammed cũng nhiều lần cố ý tìm cách làm giảm tầm quan trọng của vai trò người giao liên al-Kuwaiti trong mạng lưới al-Qaeda.
Tuy nhiên Mohammed có lúc khai với nhân viên thẩm cung rằng người giao liên làm việc với một nghi can khủng bố tên Hassan Ghul ở trong khu tự trị của dân Kurd tại Iraq. Ðầu năm 2004 Ghul bị bắt và cho CIA biết về nhiệm vụ của Abu Ahmed al-Kuwaiti. Theo phúc trình của Thượng Viện, Ghul khai những điều này khi chưa bị tra tấn. Sau đó Ghul bị đưa tới một nhà tù của CIA ở Romania để “thẩm vấn tăng cường” nhằm tìm biết thêm tin tức, kết quả là không cung cấp được điều gì mới.
Năm 2005, CIA quay trở lại khai thác Mohammed nhưng Mohammed một mực khẳng định rằng al-Kuwaiti không phải là người giao liên.
Việc truy tầm al-Kuwaiti đến đó ngưng lại trong mấy năm vì không có khai thông nào mới và CIA cũng chưa hiểu rõ vai trò quan trọng của đương sự này.
CIA nhận được thêm những tình báo mà sau này mới hiểu là thiết yếu cho việc tìm kiếm là phải mô tả diện mạo al-Kuwaiti, tuổi tác và liên hệ gia đình. Những điều này do các tù nhân bị giữ ở các nhà tù ngoại quốc cung cấp.
Phúc trình của Thượng Viện nói rằng năm 2007 một cơ quan tình báo ngoại quốc báo cho CIA biết tên thật của al-Kuwaiti là Ibrahim Saeed Ahmed.
Và phải mất thêm 3 năm CIA mới tìm thấy Ahmed. Do sự vô ý, cuối mùa Hè năm 2010, Ahmed có lần liên lạc với người anh và một người bạn qua điện thoại di động và tiếng nói phù hợp với ghi âm của SIGINT từ 2002. 
Nhờ đó CIA biết Ahmed hay al-Kuwaiti ở Pakistan nhưng không rõ địa chỉ vì cuộc nói chuyện điện thoại trên một chiếc xe di chuyển. Al-Kuwaiti cũng đã đề phòng tắt điện thoại cell phone và tháo battery ra khi không sử dụng nên không thể theo dõi hơn được bằng hệ thống định vị.
Tháng 8 năm 2010, một mật báo viên làm việc cho CIA nhận ra một người tình nghi từng đi vào thành phố Peshawar nhiều lần trên một chiếc xe Suzuki SUV. Theo dõi một thời gian nhận ra chiếc xe tới một căn nhà ở Abbotabad cách Peshawar 2 giờ lái xe về phía Ðông. Căn nhà không dùng điện thoại và Internet khiến CIA hiểu rằng chủ nhân của nó muốn giữ kín mọi sự dò xét.
Như vậy tất cả mối dây để tìm tới bin Laden hoàn toàn không do từ việc tra hỏi tù binh. TNS Diane Feinstein, chủ tịch Ủy Ban Tình Báo phụ trách cuộc điều tra, nói rằng hành động tra tấn tù nhân của CIA là sự vi phạm nhân quyền.
Abu Ahmad al-Kuwaiti bị bắn chết ở tầng dưới căn nhà khi các biệt kích Seal xông lên lầu hạ sát Osama bin Laden đêm sáng 2 tháng 5 năm 2011 sau 10 năm lùng diệt.

Tuesday, December 2, 2014

Cảnh sát trang bị Camera

Cảnh sát đeo Camera

Ngày hôm qua đầu tháng 12 hôm qua Tổng Thống Obama tuyên bố sẽ chi 263 triệu đô la vào việc đào tạo và trang bị "body camera" cho các cảnh sát. Trong đó 75 triệu dành trang bị 50.000 camera cho các quan chức thực thi pháp luật trên toàn nước Mỹ.
Loại camera này ghi lại mọi hoạt động của cảnh sát Mỹ sau vụ biểu tình tại Ferguson, sau khi Michael Brown, một thiếu niên bị cảnh sát ở Ferguson giết chết. Các nhà lãnh đạo địa phương đã vin vào video quay được về cái chết của Brown làm bằng chứng cho thấy những hành vi sai trái của cảnh sát. Vụ việc gây phẫn nộ buộc Bộ Tư pháp phải vào cuộc điều tra.

50.000 camera mà quỹ liên bang mới chi ra để trang bị cho cảnh sát sẽ chỉ đáp ứng được một phần nhỏ nhu cầu của hơn 750.000 cảnh sát mà nước Mỹ hiện có. 

Chương trình này không rẻ mất tới 1 triệu đô để mua và lưu dữ liệu camera. Nhưng nhiều sở cảnh sát vẫn quyết định sẽ áp dụng chính sách về camera để xoa dịu phẫn nộ của người dân.